|
Trên quả đất
ơ hờ từ vạn kỷ
Người từ đâu
đã ghé lại nơi đây
Mượn cát bụi
mảnh hình hài tạm bợ
Xin thinh không
hơi thở để vào đời
Và từ đấy
người thấy mình hiện hữu
Trong kiếp người
lăn lóc cõi trần ai
Người đã sống
hay bị chìm vào cuộc sống
Trong đam mê thể
hiện những mưu cầu
Của cát bụi
trót một lần lầm lỡ
Mượn hình hài
để thương ghét lẫn nhau
Xây ảo mộng
mà ngỡ là thực tại
Mong tạo hình
làm tượng đá ngàn sau
Nhưng mà đá
chỉ thêm mòn trăn trở
Ðể cho đời
được chỗ bám lên rêu
Người nhớ lại
thủa hãy còn nguyên đá
Núi chưa trồi
nên biển cả chưa sâu
Thời chưa động
nên tuổi chưa hề trông đợi
Ðời chưa vui
buồn nên đá chẳng thương đau
Người lỡ khóc
cho đời vào biển động
Tuổi bắt đầu
và tan vỡ theo mau
Người tiếc
nuối cho những gì dang dở
Chưa bây giờ
đã đánh mất mai sau
Ðời là ảo
giác hay người là ảo tưởng
Khi chung quanh
tất cả vẫn quay đều
Người không
biết, và không thể nào người biết
Thôi người nhé
chớ ai hoài tiếc nuối
Nơi chốn này,
rêu phủ đá tự ngàn xưa
Người ghé lại
cho đời thêm lẫn lộn
Ðể rồi đi
chưa biết đến bao giờ...
Người lại đi
ngẫu nhiên như người đến
Không còn gì
khi lửa tắt chiều đông
Hình hài người
rồi trở về cát bụi
Hơi thở người
rồi hòa lẫn với thinh không
Trong cõi vui ư?
Chỉ là miền thanh thản
Trong cõi buồn
ư? Tất cả vẫn mông lung
Trong cõi nhớ
ư? Trước sau đều phẳng lặng
Trong cõi quên
ư? Chưa hề có ban đầu
Từ nơi nào xa
hơn cả những vì sao
Thôi người nhé,
đừng bao giờ ngoảnh lại
Nơi chốn này,
đá đã xanh rêu
|